Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

Mọi thứ cứ thế...trôi...

Hà Nội đón nàng...hờ hững...tệ.
4h30 xe dừng bến, còn quá sớm để gọi bé em ra đón. Loay hoay để gọi taxi, đang tính toán kinh phí từ BXNN về cầu TL - xa - chắc tốn tiền dữ. Ậm ừ! Rồi loa thông báo có xe bus về Nam TL. Ừ, chờ vậy, giờ còn sớm chán, đi bus đỡ tốn tiền - cái bản năng keo kiệt có chọn lọc của nàng lại có cơ hội trỗi dậy.
Hết hai chai nước một ổ bánh mì chân mỏi nhừ mới tới giờ xe bus chạy. Xe đông nghẹt không còn chổ đứng, một vài người la lên mất ví, mất điện thoại. Tay xách nách mang, nàng bị xô bên này đẩy bên kia - Thảm! Bỗng đâu xuất hiện "anh hùng cứu mỹ nhân" (chắc nhìn nàng quá thảm thương, hoặc chàng ấy bị cận nặng quên mang kính hoặc có thể nàng có...sức hút thiệt :)) . "Em đưa túi xách anh cầm cho". Phân vân? Ừ, mà trong túi xách tiền không, điện thoại không, tình cũng không. Có mất thì cũng mất vài bộ quần áo mượn của nhỏ em. "Dạ em cảm ơn anh ạ" - thoát một gánh nặng. Phù...
8h30 bé em chở đi xin giấy xác nhận, tắc đường đến nghẹt thở - Nản! Tới ngã tư, còn một giây nữa là đèn đỏ, nó tăng ga vọt. La nó "không học luật à", nó trả lời tỉnh bơ "sống ở Hà Nội là phải bon chen chị ạ" - "Ừ".
Thứ 2, mọi thứ hình như cứ đổ dồn vào ngày thứ 2 thì phải. Xin cái giấy xác nhận mà xếp hàng chờ cả buổi. Bé em gọi "được chưa chị?" - "Ừ, chị đang xếp hàng chờ" - "chị phải luồn lách bon chen chứ" - "Ừ biết rồi". Nói là nói vậy nhưng nàng chẳng làm được vậy, nàng luôn đề cao ý thức. thấy người già nàng lại nhường đứng trước, thaasy phụ nữ mang thai nàng lại nhường chứ ai cũng dành nhau chắc thành cái chợ (mà giờ đi chợ cũng phải xếp hàng chứ bộ).
11h15 mới xin được giấy, ra về trời mưa như trút nước - tháng 7 mưa ngâu mà ngâu kiểu này chắc trôi mất cả cầu Ô Thước - số nàng đúng là đen như mực.
Trưa, hai nhóc cháu ở SG gọi ra "Bình ơi, con nhớ Bình, bao giờ Bình vào SG với con", "Bình ơi, em bé ba phá máy tính của Bình, Bình ơi em bé Bo khóc nhè đòi mẹ Bình vào dữ em cho mẹ đi"...nhớ bọn nó quá :((
Chiều, đến trung tâm. Nàng có thói quen mặc đồ văn phòng đóng thùng, đi giày hoặc dép 5cm, tóc cột đuôi ngựa và trang điểm nhẹ. Hôm nay cũng vậy, soi mình trong gương nàng thấy mình ổn. Thế mà, mới bước vào lớp bị giảng viên (ai cũng gọi thầy, nàng gọi anh) lôi lên giới thiệu về bản thân gia đình và công việc bằng tiếng của người ta. Xong, hắn không nhận xét gì mà bảo cô giáo khác nhận xét (giọng nhẹ, truyền cảm..nhưng phát âm chưa chuẩn) còn hắn chỉ phán một câu xanh rờn "tôi nhắc các bạn nên đi dày búp bê không nên đi dày dép cao gót". Choáng toàn tập, phán một câu chẳng liên quan gì tới tình huống hay hoàn cảnh gì lúc này và có thể là cả tương lai. Haiiii...
Chiều tối luẩn quẩn trpng phòng chẳng biết đi đâu, có người nhắn tin "..Hà Nội sao em..?" - "HN. Buồn. Chán."
Nhỏ em ở quê gọi ra "chị TB chộ à răng?" - "Hụt hẫng" - "Thôi mo mong đi tiểu thư, lo mà làm việc đi, tiểu thư đừng có nhõng nhẽo nữa" - "Ừm, biết rồi. Nhiều chuyện"
Những lúc vậy nàng chỉ muốn thả lòng vào biển, chỉ cần về với biển mọi thứ sẽ ổn...
Nàng...nhớ biển...
Và...nhớ..."món gà luộc chấm muối tiêu"...
...

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Hết nói...

Trời mưa,
Ngồi trước thềm sân (có mái che) nghĩ vẩn vơ...
Đứa em gái chạy ra:
- Chị TB đang thả hồn đi mô rứa?
- Nghĩ coi có nghề gì làm nhanh giàu không
- Đi ăn trộm gà đi chị, đợt ni ở ngoài mình bị trộm gà đầy, mà mỗi đêm cả làng mất khoảng mấy chục con, tính ra... một đêm có khoảng chục triệu, nghề này được đó, không mất sức... chỉ mất ngủ và bị... mát gặm.
- Sợ ma
- Chỉ có nghề đó đang VIP, mà sợ ma thì... chịu, hay để em hỏi con bạn em, bữa nó nói đang có một suất làm ở trong quân đội nhưng không biết có còn không
- Việc chi? Điên, không chuyên ngành, không tiền bạc, muốn vô là vô được chắc. Điên!
- Không, thường những ai muốn vào cũng chạy hết khoảng 200 triệu, nhưng việc này nếu vào "còn được" 200 triệu đó, chị không tin à?
- Điên vừa thôi! Mà việc chi rứa?
- Làm... bia ngắm bắn cho lính... mới, haha...
- Em rảnh quá, điên thì đi chết đi! Vào nấu cơm đi. Điên!
- Haha... em mới được lên chức "Trưởng ban chập mạch" mà, nên chưa chết được. Chị TB tiếp tục "thả gió cho mây ngàn bay đi hi"
- Hừm! Đúng là... điên hết chổ nói!
...

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Vỡ...

      Thị - nếm mùi của sự thất bại!
      Nay thị nhởn nhơ ngồi đếm những gì còn sót lại…1, 2 rồi 3… Ngán ngẩm!
      Còn một cô bé nữ sinh trung học, thị đi… với quyết tâm… để giúp đỡ gia đình. Vào SG, thị làm công nhân giày da, ngày cày từ 7h sáng hôm nay đến 2h sáng hôm sau để đạt cho bằng được mức lương/tháng mua được 4 đến 5 chỉ vàng. Thị thấy mình giỏi!
      Rồi 3 năm làm culi thị thấy mệt mỏi, tiền có thật nhưng sức chẳng còn, thị quyết định ôn thi và bước vào giảng đường đại học.
      4 năm với tấm bằng cử nhân, thị bước đi kiếm việc làm với niềm vui “đời mình hết khổ”. Chỉ 1 cuộc điện thoại, người ta nhận thị vào làm việc. Tháng lương đầu tiên không đủ mua 1 chỉ vàng – Thị thấy tệ, nhưng không sao – thị sẽ cố gắng (thị có “đơn vị đo lường bất di bất dịch” lương bổng ở các thời điểm thị luôn quy ra vàng)
      Gắn bó với công ty 3 năm, nằm ở cái chức vụ sếp không ra sếp, lính không ra lính – nhưng chẳng sao, thị luôn làm tốt vai trò. Để đôi lúc “không có mợ thì chợ… mất vui” – thị thấy thị là nhân vật quan trọng. Nhiều lần công ty dường như không đứng nổi, nhưng thị nhất quyết không ra đi vì luôn nghĩ mối người đỡ mỗi bên thì dù móng yếu nhà cũng khó mà đổ và vì “cái tâm cái tình” chiến thắng cái trách nhiệm với gia đình của thị.
      Công ty vẫn tồn tại trong “lay lắt” nhưng…thị đi, thị đi… lần này không hẳn chỉ vì tiền mà vì thất vọng một vài thứ khác (chẳng lẻ trong thời điểm kinh tế khó khăn, chữ Tín chữ Tâm trong công việc không còn giá trị?), chung quy lại chắc… cũng tiền mà ra. Cầm những đồng tiền chính tay sếp đưa và không nói gì. Thị hiểu nhưng nước mắt cứ chậc trào, thị khóc như một đứa trẻ, bao dự định làm cho gia đình cho bản thân trong đợt về quê này đã “theo cái khó mà bay” - Thị thấy thị tệ. Nếu không có mấy đứa bạn “sống chết nhớ báo tao” chạy vạy khắp nơi giúp đỡ chắc giờ này thị có nước ngồi… hối hận. Thị thất bại!

      Thị - một kẻ sống vì bạn, nhưng đôi khi điều đó làm thị bị tổn thương. Bạn thị thà chạy theo những thứ tình cảm viễn vông ảo tưởng hơn giá trị gia đình, giá trị của tình bạn. Thị khuyên thì… nghỉ chơi. Cũng tốt! Thị nhặt những mảnh vỡ còn lại, biết là sẽ bị đứt tay nhưng… mặc, thị không thể hàn gắn hoặc có thể không muốn hàn gắn, thị để vào một góc… Đau! Đôi lúc có những thứ với thị là tất cả, nhưng cũng có lúc nó chẳng là gì với thị. Thị thất bại!
      Thị - coi trọng giá trị truyền thống, vậy mà… trong một cuộc điện thoại đùa giỡn với thằng bạn, thị… trở thành… gái hư. Số là lâu ngày không gặp nhau, nó gọi điện hỏi “lâu ni mi răng rồi” – “răng chi mà răng, chuẩn bị tiền lì xì qua mà đầy tháng con tau” – “con ai” – “thì con tau, 6 tháng rồi”… Có thế mà nó tin, nó tin đã đành, chẳng biết nó nói gì…mà cả làng ai cũng tin thế mới ghê. Để khi thị về, ngày trước ngày sau mọi người kéo nhau qua nhà thị “nghe nói con B. về qua thăm coi nó khỏe không?” Ặc ặc… biết ngay mà, qua coi cái bụng có to không chứ thăm gì – thị buồn cười. Nhưng rồi thêm mấy người nữa – thị chột dạ, để gia tình mang tiếng. Đúng là chẳng có cái đùa ngu nào hơn cái đùa ngu nào. Thị ngu hết biết!
      Thị - lần thứ 2 cầm kết quả trên tay – thị tỉnh táo đến mức đáng sợ - mọi thứ đổ vỡ. Ừm, thị sẽ vượt qua!
      Thị ước mình được chết đi một lúc, chỉ một lúc thôi. Vì thị là kẻ chẳng tham sống nhưng luôn sợ chết, ba người thị sợ sẽ bị chết nhất là mẹ thị, anh trai thị và thị. Nhưng rồi mẹ thị lặng lẽ ra đi. Giờ còn anh trai và thị, thị luôn sợ thị chưa trả ơn được gì cho anh mà đến một lúc nào đó anh trai thị cũng bỏ thị đi… thị không dám nghĩ về điều đó. Thị là niềm tự hào của gia đình. Vậy mà… thị luôn làm gia đình phải lo lắng.
      … Mọi thứ cứ lảm nhảm chạy dài trong đầu thị...
      … Thôi…
      Thị quyết định rời khỏi SG, 10 năm thứ duy nhất thị nhớ là hai đứa bạn thời đại học, chị gái và và mấy đứa cháu. Thị sẽ bắt đầu lại mọi thứ! Chẳng còn sớm, nhưng không quá muộn.
     Mọi thứ lộn xộn để vào một góc...
      Thị đi…!










Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

...?!

Category: Tự..., Tag:
12/21/2012 09:18 pm
Trời lộng gió
Quán café quen thuộc giữa khu vực đang quy hoạch
Nàng gọi café đen
Thứ nước đắng nghét chẳng bao giờ nàng uống
Một mình…
Nhìn từng giọt café nhỏ xuống. Nàng chờ đợi… một điều gì đó…
Dù nàng biết chỉ là sự chờ đợi vô nghĩa…
Góc bàn này mỗi sáng cuối tuần anh và nàng thường cùng nhau ngồi lướt web
Anh đi…
Nàng vẫn giữ thói quen ra quán nhưng không máy tính, không ipad, không điện thoại… chỉ ngồi nhìn… hư vô
Có vài ánh mắt nhìn nàng e ngại… “chắc thất tình”
....
Nàng ghép lại những mảnh ký ức… lộn xộn… Dần xa…

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

Lỡ...


   Lỡ chân vấp phải không nhau
   Lỡ thời gian nát một màu yêu thương
   Lỡ tay làm rớt vấn vương
   Lỡ sầu lên mắt đêm trường ru ai
   Lỡ lòng tô vẽ nhạt phai

   Lỡ thôi mà phải trả dài tháng năm...











Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

Hạnh phúc...


      Hạnh phúc là khi nàng í hờn dỗi “Sao hôm nay Bình căng thẳng dzữ” hay mặt nhăn nhó “Sao đợt này Bình hay cằn nhằn quá vậy”. Quát nàng “công việc Bình tùm lum lên, con với em thì quậy phá, nhà cửa chưa dọn dẹp,… ai mà chịu cho nổi”, nàng không chịu thua “Nhưng ít ra Bình cũng thương em con chứ” (ý nàng là dì có la thì la nàng í đừng la em nàng vì em nàng còn nhỏ tội nghiệp, hic hic…).
      Hạnh phúc là mỗi khi đi đâu về nàng í ôm chầm lấy chân rồi nũng nịu dụi dụi cái mặt nàng í vào đùi “Bình đi đâu về vậy, con nhớ Bình quá hà”. Mọi mệt mỏi tan biến.
Hạnh phúc là mới sáng sớm ra, dì đang ngáp ngắn ngáp dài chưa muốn dậy, hai nàng í kéo tay hai bên “Bình dậy chuẩn bị cho con đi học, hôm nay con muốn làm kiểu tóc cuộn vào như thế này nè Bình”.
      Hạnh phúc là mỗi chiều nàng í đi học về lao vào phòng làm việc nói như ăn cướp “Con chào Bình con đi học về” rồi mở ngăn kéo bàn quậy phá dù bị dì la oai oái.
      Hạnh phúc là khi đang đêm nàng í tỉnh giấc khóc thét lên “Dì Bình ơi dì Bình”, ôm nàng vỗ về “Ơi, Bình đây, Bình đây, ngủ đi con”, nàng í quay qua ôm cổ dì tiếp tục ngủ ngon lành.
      Hạnh phúc là mỗi tối mệt mỏi, hai tay dắt hai nàng í tung tăng ra quán nước mía đầu hẻm 3 dì cháu ăn uống hết 50 ngàn mới về :))
      Hạnh phúc là mỗi lần nàng í thắc mắc vấn đề gì đó, giải thích một hồi không được nên… chốt một câu xanh rờn “mai mốt con lớn, con đi học, Bình sẽ giải thích thêm” :-P
      Hạnh phúc là mỗi lần bị sốt, nàng thì đi rót nước, nàng đi lấy khắn ướt đắp lên trán cho dì miệng luôn hỏi “Bình hết đau chưa?”
      Hạnh phúc là mỗi lần chỉ cho hai nàng í nói giọng địa phương của quê ngoại, hai nàng í nói xong cười hí hí.
      Hạnh phúc là mỗi lần la nàng í, sau khi dì hạ hỏa, nàng í bảo “Hồi nãy a, Bình la con Bình trừng mắt lên nhìn xấu ghê luôn á, mai mốt Bình la con Bình đừng trừng mắt lên nữa nghen”
      Hạnh phúc là mỗi lần tắm cho các nàng í hay những lúc 3 dì cháu ngồi giặt quần áo, tát nước nhau ướt như chuột lột :)
…......
      Vậy đó, hạnh phúc đâu có đâu xa đôi khi chỉ là những điều … đơn giản lắm!


Nàng í:





Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013

Ngày của Mẹ...

12/5 – Ngày của Mẹ.
Đọc báo, thấy rất nhiều bài viết thể hiện tình cảm của những người con dành cho Mẹ mình.
Nàng lại cảm thấy lâng lâng, tủi tủi…
Ừm! Ngày của Mẹ, với nàng ngày nào cũng là ngày của Mẹ.
Chỉ tiếc một điều…
Rồi nàng lại tự mỉm cười với ý nghĩ “dù không thể nắm tay, ôm nàng vào lòng, hay lau nước mắt cho nàng,… Mẹ nàng ở trên trời vẫn luôn dõi theo từng bước nàng đi”
...
Cầu chúc cho những người Mẹ luôn mạnh khỏe và hạnh phúc!
Với những người con hãy luôn coi ngày nào cũng là ngày của Mẹ.