Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Nhặt...

Đêm...tàn nhẫn...như chính con người nàng
Mọi thứ cứ ghom về đêm đùa giỡn với nàng.
Nay có bé hỏi nàng "chị qua đây làm gì?";
"Thì làm việc";
"Em biết là làm việc rồi, nhưng ý em là nhìn chị đi không có vẻ...vì tiền";
"Không vì tiền á, chứ nhìn vì gì, rảnh quá, vậy cho là vì tình đi...nhưng chị ham tiền hơn tất cả";
"Chắc vì tình thì đúng hơn, sao chị không lấy chồng đi, già rồi";
 "Ừm, đang chờ";
"Chờ gì?";
"Duyên trời định và...mấy ông ở xã đóng dấu cái cạch"
"Là sao?";
"Thì là thế"
"Hay chị yêu đại ai đi, cho đỡ buồn"
"Nhìn chị buồn thế à, chắc em là nhân viên của cty sữa...vi-na-soi rồi haha. Tình yêu không đơn giản thế đâu cô nương ạ"
...
"Tình yêu không đơn giản thế đâu" - người ta đã nói với nàng câu này, nhưng rồi với người ta...lại quá đơn giản.
Nàng...tưởng đã chai sạn nhưng rồi cũng cần lắm một bờ vai khi mỏi mệt, cũng cần lắm ai đó một lần lau nước mắt, cần lắm những lời hỏi thăm "ăn cơm chưa, nay làm về mệt không, đang làm gì đó..." mà thiên hạ vẫn thường bảo "chỉ là những câu nói xã giao, nhàm chán". Vậy mà với nàng sao cần đến thế...
"Nếu một ngày ai đó chán bạn thì sao nhỉ" - Ừm, (...)... Và người ta sẽ không còn hồ hởi với những tin nhắn của bạn, những cuộc điện thoại chỉ là hồi chuông kéo dài..." (nàng đã comment ở một bài viết đọc trên mạng như thế)
Ai đó nói với nàng "sao hay than vãn vậy"; "Ừm, tiếc gì vài con chữ cho lòng nhẹ vơi"
Nàng nhớ...nhớ những thứ chẳng thành tên...
...
Đêm...

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

Chỉ là...(Từ blog cũ)

Đăng lại chống móm vậy...
21:59 12 thg 11 2012Công khai43 Lượt xem
5


Chỉ là tình ấy qua mau
Chỉ là chẳng thể có nhau trọn đời
Chỉ là một chút buông lơi
Chỉ là lỡ nói những lời đã yêu
...
Chỉ là chẳng hiểu bao điều (…)
Chỉ là mơ được… sớm chiều… thế nên…
Chỉ là… cố… sẽ… là quên
Chỉ là một chút… ở miền... hư vô
...
Chỉ là…thôi… chỉ là… thôi…
...

Ảnh của Thảo Chi_2011
4000 
  • Hoàng Thiên
    Chỉ là thôi chỉ là thôi
    Chỉ là mưa gió qua đồi tình yêu
    Chỉ là mình muốn bình yên
    Chỉ là chiếc lá rơi miền không anh ...
    •  Bình luận riêng
      • HSỏi
        Trời sao trời lại bất công
        Kẻ ăn không hết người không có gì
        Đời ai chẳng một xuân thì
        Vào ra mấy độ trôi đi lúc nào
        Chỉ là câu ỡm ờ sao
        Bao nhiêu tâm trạng gói vào trao nhau
        Chỉ là cái cách buông câu
        Đàn ông là thế biết đâu mà lần
        Thôi đứng dậy phủi đít quần
        Kể từ nay ta chẳng cần nưa đâu
        Chúng mày ngồi đó mà câu
        ..............
        Sỏi Chỉ là gieo mỗi cái vần, Để góp với TC Hi HI Hi!
        • Bantaysach
          Chỉ là một chút thoáng qua
          Sợi tơ nhỏ ấy nối ta với mình!
          Tưởng như một chút vô tình
          Mà sao gắn bó vô hình mãi thôi!
          • Thư_Sinh277
            Chỉ là em chẳng yêu tôi
            Nên em cứ để thời gian trôi...vô tình

          Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013

          Sợ...chết...

          Nàng nghĩ "sống chết là quy luật..." nhưng vẫn thường bảo "...trong đó 3 người nàng sợ chết nhất là... mẹ, anh trai và nàng...". Rồi mẹ cũng đi...
          Nàng sợ! Khi nghĩ mình đang cận kề với nó, nàng sợ đến nghẹt thở.
          Đang chăm chăm nhìn vào màn hình máy tính làm việc, bỗng dưng nàng thấy nó như đang chuyển động lắc lư "ơ, sao mình chóng mặt vậy nhỉ - không lẻ lại ốm..." nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong chốc lát khi nàng kịp nhận biết điều gì đang xảy ra khi mọi thứ khác cùng lắc lư, chuyển động...
          Nhỏ bàn bên chạy qua ôm chầm lấy nàng "chị ơi, động đất hả, em sợ quá, lỡ mình chết ở đây thì sao, làm sao bây giờ đây chị ơi..." Lúc này sự bình tĩnh của nàng xuống con số "dê-rô" nhưng vẫn cố lấy lại bình tĩnh an ủi nó "ơ, chứ trước giờ em chưa thấy động đất bao giờ à, chết gì mà chết, tòa nhà này chịu được 6.5 độ "rich-te", đây chắc vài độ là cùng..."
          Rồi còi báo động di tản, lúc này thì nàng sợ thật sự, chân như quấn vào nhau,...mọi thứ dành nhau chen lấn trong đầu nàng "lỡ chết ở đây thì sao, bao dự định chẳng lẻ dừng, sẽ thế nào đây, thế nào đây, còn bao nhiêu việc chưa làm được mà,... rồi hình ảnh gia đình, bạn bè và...người nàng thương" hiện ra trong đầu nàng...như nhìn nàng lần cuối...
          ...
          Ơn trời mọi chuyện đã ổn.
          Khi gần như đi qua ranh giới giữa sống và chết, con người ta mới biết cuộc sống này có ý nghĩa đến thế nào. Sống cho mình và sống... cho người khác...
          Nàng ích kỷ chỉ biết sống cho mình thôi...

          Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

          Xin lỗi!

          (Lời trái tim gửi đôi mắt)

          Xin lỗi mày nhé mắt ơi
          Những đêm không ngủ chờ người cùng ta
          Xin lỗi mày nhé - mắt à
          Vì ta mày phải nhạt nhòa bao đêm
          Xin lỗi mày nhé - mắt hiền
          Thương ta mày cũng buồn phiền - sướng chi
          Xin lỗi mày nhé - mắt mi
          Bởi ta loạn nhịp cũng vì người dưng
          ...
          Ừ thôi, thôi nhé dửng dưng
          Chớ vì ta nữa đêm trường được chi
          ...
          À ơi...ngủ nhé mắt ngoan
          Sương trời ai đếm...cớ gì mi hoen...

          Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

          Mẹ

          Nàng - chưa một lần tặng quà cho mẹ (theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng). Mẹ - tặng nàng cả một cuộc đời...
          Mẹ vẫn thường nói "to hết rồi phải biết chăm sóc và bảo vệ bản thân mình, cha mẹ không theo hết được cả cuộc đời mô". Vậy mà ngày nàng đi (cũng gần 18 tuổi rồi đấy) mẹ cứ khóc "đứa mô đi thì tau không lo, còn nó đi tau thương và lo lắm, thật người và dại quá không biết sống răng đây". Rồi bắt anh trai viết thư cho chị gái "em vào trong đó con nhớ thương em, tội nó".
          ...
          Rồi nàng tiếp tục đi học, ngày nghe tin nàng đậu ĐH mẹ lại khóc "biết lấy chi nuôi nó ăn học đây".
          Cứ thế một năm nàng về thăm mẹ một lần...
          Mỗi lần nghe nàng sắp về tới nhà mẹ ra từ đầu đường đứng đợi... Nàng nhớ nhất lần nàng về gặp trời mưa, mẹ đứng đó đợi nàng cả tiếng đồng hồ dưới trời mưa.
          Cứ thế, 5 năm trôi qua...
          ... Mẹ ... ra đi trong một chiều mưa tháng năm...
          Nàng về, chẳng còn ai đứng đó đợi nàng nữa. Mẹ nói sẽ chờ nàng, vậy mà... Đó là lần đầu tiên mẹ thất hứa với nàng.
          Mỗi lần về nhà hễ có chuyện gì nàng lại ra mộ mẹ...chỉ thế thôi...để được bình yên.
          Mẹ vẫn thường nói "nó là niềm tự hào" vậy mà...nàng chưa làm được gì như điều mẹ mong muốn.
          Ngay cả khi không còn trên cõi đời này nữa thì trong 5 đứa con, nàng vẫn là sự lo lắng lớn nhất của mẹ.
          Đã hơn 5 năm từ ngày mẹ đi...
          Chiều nay nàng gọi điện về nhà "nay có ra mộ mẹ không?", "em không, chỉ ở nhà thắp hương thôi"...
          Nay đã là 20/10 rồi đấy...
          Chiều nay quê mẹ biết có trời mưa???...

          Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

          Ước...

          Ước chi là mối tình đầu
          Hay là tình cuối..
          . cùng người em yêu
          Ước chi có chút yêu kiều
          Gieo lòng lữ khách một chiều dừng chân
          ......

          Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

          Và nàng yêu...

          Và nàng yêu...
          Sự rung cảm đầu đời, chỉ là cái nắm tay siết chặt thôi nhưng giữ lại trong nàng nhiều kỷ niệm, để đến sau này khi đôi người đôi ngả, người ta vẫn thường gọi điện ghẹo nàng "có ai hôn được em chưa hay vẫn còn ế dài cổ, biết thế ngày trước hôn em rồi bị tát còn hơn để thằng khác nó hôn em". Để đến sau này... khi nàng không còn tin vào tình cảm của đàn ông thì nàng vẫn còn tin có người thương yêu nàng không vì lý do gì cả...
          Và nàng yêu...
          ...
          Và nàng yêu...
          ... để lại cho nàng những vết xước...
          Nàng dửng dưng với mọi thứ...
          ...
          Và nàng lại... yêu...
          Đó không biết có phải là tình yêu không nữa hay chỉ là cảm giác nhất thời vì với nàng tình yêu chỉ đếm ngày kể tháng (nàng cũng mong là thế, để chẳng có gì còn "lởn vởn" trong đầu nàng ngoài tiền).
          Nàng chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh hay tình cảm đơn phương, vậy mà giờ nàng dính. Cái cảm giác đã mất đi từ lâu, giờ theo nhau đến"gây sự" với nàng. Người ta biết tình cảm của nàng nên nhắn tin "...vớ vẩn thì được..." hay "em cần thì"T" đến", đọc những tin nhắn đó nàng chẳng biết cảm giác lúc đó của mình là gì, nàng mỉa mai bản thân mình nhưng nàng không giận người ta vì nàng hiểu cái "vòng luẩn quẩn" đó.
          Nàng có thể không đủ mạnh mẽ để đi phía sau dõi theo từng bước rong ruổi của người ta cũng không thể làm người thứ ba hay tư. Nên nàng mặc... để mình cứ trôi...
          Ngày qua ngày, nàng vẫn cố liên lạc với người ta để biết rằng người ta vẫn sống tốt... và để ru lòng mình mặc dù nàng biết chính nàng đang làm mình tổn thương hơn.
          Nàng nhập viện vì suy nhược cơ thể (đó là câu nói tóm gọn của chị phiên dịch nói với nàng sau khi nói chuyện một tràng với bác sĩ). Nằm viện, thứ duy nhất nàng cảm nhận được là những lần bác sĩ khám hay cô y tá lượn lờ, còn lại là nàng đối diện với căn phòng trắng toát. Nàng lại nhớ mẹ, nhớ người ta. Khi nỗi nhớ như gần nghẹt thở...nàng gọi điện cho người ta...và...khóc (sau ngày mẹ nàng mất, nàng đã tự hứa với lòng sẽ chẳng nỗi đau nào hay người nào có thể làm nàng khóc được nữa, vậy mà đã vài lần nàng phải khóc bởi người ta), rồi nàng cúp máy (hình như đó là lần đầu tiên nàng cúp máy trước) và nhắn tin đại loại"...em vừa đi làm về, em vẫn ổn, em ngủ đây..." vì nàng sợ sẽ nhận được những tin nhắn "mặc em" hay "lúc nào cũng than"...
          Ngày tiếp, mọi thứ như bùng nổ, nàng gọi điện về nhà và bạn bè, 1, 2 rồi 5 người không ai bắt máy. Chần chừ... nàng bấm số người thứ 6 - số quen thuộc không nằm trong danh bạ, một hồi chuông không bắt máy, nàng thấy lo... rồi nhắn tin, không trả lời. Nàng hụt hẫng
          .. Ừm, và  nàng chợt hiểu...
          Người còn mãi rong ruổi... Nàng dõi theo ru lòng... Biết sẽ tổn thương nhưng nàng vẫn luôn nuông chiều cảm xúc... Thêm vài vết xước để biết đời còn thương yêu...
          P/s: GMT viết theo lời kể của đồng nghiệp. Và viết bằng điện thoại nên khó chỉnh sửa quá hhuhu...)