Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

Lỡ...


   Lỡ chân vấp phải không nhau
   Lỡ thời gian nát một màu yêu thương
   Lỡ tay làm rớt vấn vương
   Lỡ sầu lên mắt đêm trường ru ai
   Lỡ lòng tô vẽ nhạt phai

   Lỡ thôi mà phải trả dài tháng năm...











Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

Hạnh phúc...


      Hạnh phúc là khi nàng í hờn dỗi “Sao hôm nay Bình căng thẳng dzữ” hay mặt nhăn nhó “Sao đợt này Bình hay cằn nhằn quá vậy”. Quát nàng “công việc Bình tùm lum lên, con với em thì quậy phá, nhà cửa chưa dọn dẹp,… ai mà chịu cho nổi”, nàng không chịu thua “Nhưng ít ra Bình cũng thương em con chứ” (ý nàng là dì có la thì la nàng í đừng la em nàng vì em nàng còn nhỏ tội nghiệp, hic hic…).
      Hạnh phúc là mỗi khi đi đâu về nàng í ôm chầm lấy chân rồi nũng nịu dụi dụi cái mặt nàng í vào đùi “Bình đi đâu về vậy, con nhớ Bình quá hà”. Mọi mệt mỏi tan biến.
Hạnh phúc là mới sáng sớm ra, dì đang ngáp ngắn ngáp dài chưa muốn dậy, hai nàng í kéo tay hai bên “Bình dậy chuẩn bị cho con đi học, hôm nay con muốn làm kiểu tóc cuộn vào như thế này nè Bình”.
      Hạnh phúc là mỗi chiều nàng í đi học về lao vào phòng làm việc nói như ăn cướp “Con chào Bình con đi học về” rồi mở ngăn kéo bàn quậy phá dù bị dì la oai oái.
      Hạnh phúc là khi đang đêm nàng í tỉnh giấc khóc thét lên “Dì Bình ơi dì Bình”, ôm nàng vỗ về “Ơi, Bình đây, Bình đây, ngủ đi con”, nàng í quay qua ôm cổ dì tiếp tục ngủ ngon lành.
      Hạnh phúc là mỗi tối mệt mỏi, hai tay dắt hai nàng í tung tăng ra quán nước mía đầu hẻm 3 dì cháu ăn uống hết 50 ngàn mới về :))
      Hạnh phúc là mỗi lần nàng í thắc mắc vấn đề gì đó, giải thích một hồi không được nên… chốt một câu xanh rờn “mai mốt con lớn, con đi học, Bình sẽ giải thích thêm” :-P
      Hạnh phúc là mỗi lần bị sốt, nàng thì đi rót nước, nàng đi lấy khắn ướt đắp lên trán cho dì miệng luôn hỏi “Bình hết đau chưa?”
      Hạnh phúc là mỗi lần chỉ cho hai nàng í nói giọng địa phương của quê ngoại, hai nàng í nói xong cười hí hí.
      Hạnh phúc là mỗi lần la nàng í, sau khi dì hạ hỏa, nàng í bảo “Hồi nãy a, Bình la con Bình trừng mắt lên nhìn xấu ghê luôn á, mai mốt Bình la con Bình đừng trừng mắt lên nữa nghen”
      Hạnh phúc là mỗi lần tắm cho các nàng í hay những lúc 3 dì cháu ngồi giặt quần áo, tát nước nhau ướt như chuột lột :)
…......
      Vậy đó, hạnh phúc đâu có đâu xa đôi khi chỉ là những điều … đơn giản lắm!


Nàng í:





Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013

Ngày của Mẹ...

12/5 – Ngày của Mẹ.
Đọc báo, thấy rất nhiều bài viết thể hiện tình cảm của những người con dành cho Mẹ mình.
Nàng lại cảm thấy lâng lâng, tủi tủi…
Ừm! Ngày của Mẹ, với nàng ngày nào cũng là ngày của Mẹ.
Chỉ tiếc một điều…
Rồi nàng lại tự mỉm cười với ý nghĩ “dù không thể nắm tay, ôm nàng vào lòng, hay lau nước mắt cho nàng,… Mẹ nàng ở trên trời vẫn luôn dõi theo từng bước nàng đi”
...
Cầu chúc cho những người Mẹ luôn mạnh khỏe và hạnh phúc!
Với những người con hãy luôn coi ngày nào cũng là ngày của Mẹ.


Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Giả vờ...


Giả vờ... thôi cũng yêu mưa
Giả vờ ngồi đếm... những mùa đi qua
Giả vờ mong nhớ như là…
Giả vờ như đã... ngang qua cuộc đời
Giả vờ dạo bước... có đôi
Giả vờ  xây mộng …Ừ thôi giả vờ...

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

Khó đỡ với... Cụ


Hôm nay Cụ lại gọi vào
Hỏi thăm có lệ: hôm nào về quê?
Rồi bay vào thẳng chủ đề
Có thằng nào dại mê chưa hả mày?
Rồi Cụ lại tiếp tục ngay
Xấu như mày vậy ráng cầu may con à
Chỉ cần bằng nửa người ta
Bố mày cũng sẽ giết gà mổ heo
Cộng thêm miếng đất đang treo (bán)
Bù lỗ cho nó đã theo làm chồng
Tưởng rằng nói thế là xong
Ngờ đâu Cụ lại thật lòng nói thêm:
Nhưng mà mày nghĩ thử xem
Xấu tính xấu nết lại kèm ngắn chân
Mười phân chẳng nổi một phân
Người như mày vậy bố chẳng cần nói ra
Mà sao chị em trong nhà
Chỉ mình mày lại chẳng ma nào thèm
Giọng cụ có chút buồn phiền
Thôi mày ở vậy lo tấm thân - bố nhờ… 

Huhu...

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Chẳng biết gì...

Chút hờn... chút nhớ... chút thương...
Thả vào mưa gió đêm trường... ru ai  :((

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Như một lời chia tay!


      Nó - có đôi mắt đen láy với hàng mi dài của bố, cái má lúm đồng tiền của mẹ, còn lại là…của nàng 

      Nó – ở xa mẹ khi hơn 4 tháng tuổi, xa bố khi 2 tuổi 

      Nó – được nàng (người mà nó gọi bằng “O”) chăm sóc từ nhỏ, nó không gọi nàng bằng O mà gọi là “Mẹ”. 

      Mẹ nó đi làm xa, bố nó nằm viện điều trị dài ngày nên nó được “giao khoán” cho nàng chăm sóc từ A tới Z. Nàng chưa chồng chưa con nhưng lại rất giỏi trong việc chăm sóc nó. Nàng thương yêu nó bằng tình thương của một người mẹ, người o, người cô giáo. 

      Nàng chứng kiến sự lớn lên từng ngày của nó với đầy đủ tính cách của một đứa trẻ, những khó khăn của một người làm mẹ,... Nàng nhớ nhất là những lần nó “gây chuyện” đó là lúc nó gần 3 tuổi, thay vì gọi nàng bằng o bỗng một ngày nó gọi nàng bằng Mẹ, nàng vừa run vừa cảm động vừa… thương nó. Ông nội nó nghe nó gọi nàng bằng mẹ nên bảo “răng cháu kêu o bằng mẹ, phải kêu bằng o chớ”, nó trả lời “em biết o là o nhưng ôông cho em kêu o là mẹ đi, mai mốt mẹ em về em khôông kêu o như rứa nựa mô” (Nó luôn xưng “em” với mọi người), nghe nó nói nàng khóc ròng. Hay những đêm nó khó ngủ, những ngày nó bệnh, nóng sốt, nó luôn đòi sờ ti nàng. Ban đầu nàng ngại quát nó ầm ầm, nó thút thít khóc nằm ôm con gấu quay lưng lại với nàng, những lần nhìn cảnh đó nàng không cầm được lòng nên thôi… chiều theo ý nó. Giờ đã gần 5 tuổi nó vẫn gọi nàng là mẹ, nhưng may sao cái vụ đòi sờ ti ru ngủ nó đã bỏ được.

      Nó – mỗi đêm trước khi đi ngủ thường kể những chuyện xảy ra hàng ngày cho nàng nghe, những câu chuyện không đầu không cuối, những sự việc lộn xộn chắp nối, từ chuyện “bựa ni enh Q cho em kẹo” tới chuyện “bẹp H đánh em”, từ chuyện dành đồ chơi của bạn ở trường tới chuyện con mèo hàng xóm chụp chân nó giỡn… Cứ như vậy quay đều. Rồi một ngày nó chẳng kể chuyện gì cho nàng nghe nữa, hỏi sao nó cũng không nói, nàng lo sợ không biết nó có sao không. Nhưng một tối nó ôm nàng nói “mẹ ơi, em nói chuyện với mẹ nha”, nàng phì cười kéo nó nằm lại gần nàng hơn rồi ghẹo nó “ừ, hai mẹ con mình “tâm sự” đi, có chuyện chi em cứ “trút bầu tâm sự” mẹ nghe hi”. Và nó kể, đủ thứ chuyện trên trời dưới đất như mọi ngày, nhưng rồi nó dặn nàng “em kể, mẹ khôông được méc với cô hây”, nàng hỏi “răng mẹ khôông được méc với cô”, nó trả lời “cô giáo dặn, về nhà khôông được kể chuyện chi ở trường cho mẹ nghe”. Nàng giận rồi lo lắng, và giải thích cho nó để nó hiểu theo mặt tốt, và để nó… không ngày một “xa” nàng - điều mà nàng không hề muốn. 

      Từ ngày chăm sóc nó, nàng bỏ dần hết những cuộc “vui chơi đàn đúm”, đi đâu cũng lo ngay ngáy về với nó. Ngay cả một chút thời gian lên mạng vào buổi tối cũng không còn. 

      Làm một bà mẹ trẻ “bất đắc dĩ” nàng biết nàng chưa phải là một “bà mẹ” tốt, đôi lúc nổi nóng nàng cũng đánh nó, la nó, thậm chí có những lúc còn nói nặng lời với nó. Nhưng nàng sẽ cố gắng chăm sóc nuôi dạy nó tốt tới ngày chị dâu nàng về nước. 

      Mong rằng nó luôn khỏe mạnh chăm ngoan học giỏi!




(Ngoài lề: trương cái "mẹc" lên)
                                           ( "Trúc xinh trúc mọc đầu đình"
                                        Chưa xinh em ráng tạo hình cho xinh)

                                               (Trăm hoa đua sắc, kaka...)


                                     Thất tình